Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Xin lỗi nhé, buồn ơi.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này.
Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Chậc, kể ra dài phết.
Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó.
Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.
Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.