Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.
Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Sức khỏe phải tự mình giữ.
Mọi thứ đều không mới. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Giữa hiện thực và huyền ảo.
Tôi ngồi như tượng đá. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau.
Hôm qua tao nóng quá. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.
Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Và cũng thật dễ hiểu. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Tôi yêu và thương bác tôi. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.