trọng chương trình là một cách vừa phải, sống một cách không quá khắc khổ, mà cũng không thả lỏng quá, là một việc không dễ dàng lắm như những người thiếu từng trải thường tưởng lầm đâu. Đó là trường hợp mà hoàn cảnh buộc bạn phải có năng lực rất cao để tự điều khiển một cách chuyên chế. Trái lại, chắc chắn là giá trị 8 giờ ở sở còn tăng lên là khác.
Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo. Trên hàng trăm bến xe ở ngoại ô, mỗi buổi sáng bạn thấy những người bình tĩnh đi đi lại lại trong khi công ty xe điện trắng trợn ăn cắp thời giờ quý hơn vàng của họ. Dùng thời gian đó cho hợp lý, cho hiệu quả là vấn đề khẩn cấp nhất.
Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả. Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy. Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn.
Sau khi đã suốt ngày gắng sức lo cơm, áo, tự nhiên óc ta muốn suy nghĩ. Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác. Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.
Tôi đề nghị với bạn, mới đầu nên in ít như vậy. Tôi phải kể lể việc riêng như vậy để khỏi bị buộc tội làm thương tổn quyền lợi của các nhà báo, khi tôi chống thói đọc báo trên xe buổi sáng. Y đi, hoặc nhờ một công ty du lịch chỉ dẫn, hoặc tự kiếm đường lấy.
Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm. Nếu tập đó gây cho bạn ý thích đó thì tôi khuyên bạn mới bắt đầu hãy làm quen với thể loại tự sự đã. Hễ chưa gắng lắm cái gì để thoả mãn ý muốn đó thì lòng ta chưa yên.
Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi. Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được. Lần lần bạn nghiên cứu những vấn đề khó hơn và bạn sẽ có thể dùng luật nhân quả giảng cho tôi tại sao những con đường thẳng băng ở Luân Đôn lại ngắn như vậy còn ở Paris lại dài hàng mấy cây số.
Người ta bắt đầu đi ngủ 40 phút trước khi lên giường, là người chán ngán đời sống; nghĩa là người đó không sống nữa. Suy nghĩ về lẽ nhân quả, người ta sẽ mất vẻ mặt vô lý, không thấy bực mình hay đau khổ khi gặp nghịch cảnh, người ta sẽ thấy nỗi khổ ở đời giảm đi mà niềm vui thì tăng lên. Điều tôi muốn khuyên bạn là hồi 6 giờ chiều bạn nên nhìn thẳng vào sự thật, nhận rằng mình không mệt (bởi vì bạn quả thực không mệt, bạn biết vậy mà) và thu xếp làm sao cho buổi tối khỏi bị bữa cơm cắt ra làm hai đoạn.
Ở đây tôi chỉ muốn nhắc các bạn bẩm sinh không yêu văn rằng không phải chỉ có văn chương là nguồn độc nhất để hiểu biết. Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng. Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.
Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc. Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào. Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng.