Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Chúng là những kiệt tác. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Nhưng mà này không được bi quan. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Nhưng đành phải nhả ra.
Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.