Chắc mẹ không đi được một mình. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Chúng tôi đã chết rồi. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về.
Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.
Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.
Anh họ và chị út ngồi vào bàn. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin.
Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
- Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.
Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Vậy mà tôi đang viết.