Ngọc 2K

May mắn chén được em sinh viên

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cảm xúc này xô đẩy cảm xúc kia đi và sự phát giác gỉan dị ấy đã giúp các y sĩ chuyên trị bệnh thần kinh trong quân đội làm được việc phi thường, hồi chiến tranh vừa rồi. Tại sao vậy? Vì những người ở trong những phòng ấy thường mê man vào công việc của họ, không còn thời giờ để lo nghĩ về mình. Trước hết, làm cho các bắp thịt ở mắt, ở mặt giãn ra và lẩm bẩm: duỗi ra.

    Tôi hỏi ông liệu ông có bình phục và khỏe mạnh như trước không, ông nhún vai trả lời một cách mập mờ: Nhưng tôi có thể cho bạn biết một mánh lới rất kỳ diệu mà nhiều người đầu cơ thường dùng có kết quả. Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa.

    500 cuốn sổ nhỏ, trong đó ghi đầy những sự kiện về mọi vấn đề mà hồi sinh tiền ông đã giải quyết. Nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên hoặc bất bình vì tôi không tưởng tượng được một thế giới vắng mặt những hạng ấy". Ta chỉ lo tới hôm nay thôi cũng đủ khổ rồi".

    Trấn tĩnh tinh thần bằng cách hít thở nhiều không khí, thong thả và điều đặn. "Phải khinh hẳn những chuyện lặt vặt, đừng để nó làm ta điên đảo. Sau hai đêm suy nghĩ như vậy, tôi bình tĩnh lại và ngủ được, cả trong lúc bom địch dội như mưa nữa!".

    Các bà cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng. Võ trang! Chiến đấu! Chỉ hai chữ ấy là đủ rồi. Làm việc ở tiệm 12 đến 14 giờ một ngày, nhưng không thấy mệt, vì không phải làm việc mà là tiêu khiển.

    Nếu ngài mắc việc không tiếp tôi được ở phòng giấy, thì xin ngài gia ơn cho tôi được hầu chuyện độ nửa giờ tại tư thất. Tên chàng là William Osler. Con chẳng mong được trông cảnh xa xa.

    Ông này giảng cho ông Lincoln hiểu sự lầm lỡ của ông. Khi tốt nghiệp ông đã tự chối không chịu để một chủ khách sạn gây dựng cho ông và cũng chẳng nhận đề nghị của ông một người bảo hộ văn nghệ địa phương. Một hôm đi chặt những cây sào để về chống giàn đậu, khi chất những cây sào này trên chiếc xe hơi Ford kiểu cổ xong đâu đấy, ông mở máy quay về, thì bỗng một cây sào tuột xuống gầm xe, mắc vào trục bánh lái làm chết cứng tay bánh ngay lúc xe tới một chỗ quẹo khá hẹp.

    Hãy cố vui đi đừng đoạ đầy tấm thân. Tại sao? Vì muốn trả lời bốn câu hỏi ấy họ phải thu thập đủ các sự kiện và suy nghĩ kỹ về vấn đề. Chiếc xe cứ thế chạy thẳng lên lề cỏ và đâm vào một gốc cây.

    "Đầu tháng sáu năm 1944, tôi nằm trong một lỗ hầm gần vịnh Omala. Từ lúc đó tôi không cất chân được nữa. Tất nhiên thế, không thể khác được.

    Tôi thành thực tin rằng có một trí sáng suốt biết nhận chân giá trị của mỗi sự vật là nắm được bí quyết mầu nhiệm nhất để cho tâm hồn hoàn toàn bình tĩnh. "Làm bộ như" bạn đã thích công việc của bạn và sự gỉa đò đó sẽ làm cho bạn thấy thích thiệt, bớt mệt, bớt lo lắng. Tôi có một công việc làm mà tôi thích: chu cấp cho đứa cháu ấy để nó nên người.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap