Thời kì Tây Ngụy, một dải phía bắc Ung Châu thường có trộm cướp. ngon miệng, tôi nấu một ít cháo, làm một ít bánh để cả nhà thay khẩu vị cả nhà đều khen. Thứ đến là lời nói phải tao nhã trau chuốt, không thể tục tĩu, hạ thấp ông này bà nọ khiến cho đối phương không chịu nổi.
Ví dụ có một số cao thủ chơi cờ sau khi thắng liền vài ván thường cố ý đi sai vài nước để cho đối phương thắng một ván. Thời gian sẽ chứng minh ai là người như thế nào". Đó đương nhiên vì tôi vừa đến Mỹ xa lạ, không quen biết nhiều.
Cho nên nắm vững nghệ thuật ngôn từ giải tỏa tranh chấp, hóa giải mâu thuẫn là điều rất có ý nghĩa. Hoạt động này được mệnh danh là “Tôi yêu Thiên An Môn". Cao thủ về đàm phán phải có 3 yếu lãnh sau đây:
Khi anh không còn tự tại tự chủ nữa, không còn gì thần bí nữa thì tự nhiên không còn gì đáng quý trọng nữa. Giáp Tí sinh, Bính Tí sinh cũng phải bỏ tù. Đó là biểu thị hòa hoãn.
Tang lễ Tưởng Giới Thạch đã kết thúc, Tống Mỹ Linh chuẩn bị sang Mỹ cư trú. Để tăng gia tính quyền quí của mình, ông ta thường xưng hô một cách thân mật với những đại nhân vật chính trị gia mà ông chưa từng tiếp kiến. Vương Dung Vu nghe theo lời Phạm Thông, quả nhiên những lời sàm tấu bèn chấm dứt.
Thứ hai là phải bình tĩnh. Từ đó ta có thể thấy đội mũ cánh chuồn xem ra trông chừng dễ, kỳ Vào lúc gia đình đang gặp khó khăn về kinh tế, người chồng tự nhiên không đồng ý chi món tiền lớn này.
Ta nên biến bị động thành chủ động, phản kích khiến cho họ câm miệng. Ông bèn bảo chúng: "Vậy thì đổi lại buổi sáng 4 quả chiều 3 quả có được không?”. Kỹ xảo này dùng một hình thức diễn đạt ngôn từ.
Chu ân Lai muốn an ủi cụ Châu bèn mời cơm. Hai người hợp tính nhau thì có thể kết bạn. Nghe nói học gỉa Tiền Chung Thư tính tình quái dị.
Tự biết mình không tên tuổi trong giới học thuật nên tôi dùng phương pháp ném đá dò đường đi vòng tìm hiểu. Trong giao tế gặp khi quẫn bách, xấu hổ thì dùng tự trào không những dễ tìm ra lối thoát mà lại thường sinh ra hiệu quả hài hước. Ông thường nói với người ta: "Vừa rồi Điền Trung tiên sinh gọi điện thoại cho tôi.
Rõ ràng cầu xin người ta mà lại làm ra vẻ ban ân cho người, bản thân không có công kích mà lại làm như cũng có công với người khác. Trước tiên nói rằng người Trung Quốc không dám xem thường trình độ nghiên cứu Hán học của Nhật Bản. Hoàng hậu Chương Hiến vốn rất ghen, luôn luôn giữ Chân Tông không cho đi lại với phi tần.