Sao lại xé sách hở con. Và bon chen không bẩn, không ác. Ngoan ngoãn như một chú thỏ.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Theo một cách của riêng em. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.
Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Còn bao nhiêu cái để khám phá. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Trẻ con hay người lớn. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Bạn chưa làm được gì cho họ. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.