Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…
Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.
Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.
Cảm thấy khỏe hơn một chút. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.
Bác vòng sang phía trái tôi. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Biết chỉ để biết mà thôi.
Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Lát sau tôi lẻn xuống. Tôi kệ tôi dắt tôi đi.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.