Hiếm người thấy đỏ mặt. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì.
Có phải tôi nói đâu. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy.
Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.
Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Tôi biết là tôi rất khỏe. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Sai là vô trách nhiệm.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Thế thì anh không dám.
Cháu thấy bác tội lắm. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.