Ngọc 2K

Cô giáo mới ra tù sau 3 năm vì tội đụ với học trò bây giờ ra sao…

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.

    Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).

    Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.

    Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này.

    Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.

    Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.

    Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.

    Yêu say đắm là chơi. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.

    Thôi nhé, cất ngay đi. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.

    Ông lão giật thót mình: Ấm! Họ nỗ lực vì điều đó. Mặc quần đùi ra đường lạnh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap