Ông lại kể những khó khăn của ông để truyền cho những đứa con trai và con gái da đen một nền học vấn sơ thiểu, để làm cho chúng sau này trở thành những nông dân, những người thợ máy, những người bếp, những người nội trợ tốt. Tôi không nghĩ tới tôi nữa mà chuyên chú vào người khác. Chẳng hạn nghề bán vé bảo hiểm.
Nhờ vậy tôi thoát chết". Ông ngồi trên miếng gỗ có bốn bánh xe, còn tay thì chống hai khúc cây nhỏ để đẩy. Tôi lại nghĩ rằng người ta trả lương cũng chỉ để tôi làm công việc ấy.
Khi hay quyết định ấy, bà Sarah ngó lương y một hồi rồi bình tĩnh nói: "Nếu phải cưa thì ông cứ cưa. Dùng thì giờ của tôi để tính công việc sắp tới, ích lợi nhiều hơn là ưu phiền về những lỗi lầm hôm qua. có thể đổi làm phước lành.
Truyện dưới đây, của ông C. Tại sao vậy? Vì bà ấy đã bảo hiểm về tật bệnh. Ông nói: "Không ai khổ sở bằng kẻ muốn đổi cá tính của mình để biết thành một người khác".
Nhờ vậy, ông có thể làm việc đến nửa đêm. Nhờ vậy, tinh thần lẫn cơ thể của ta được trong sạch, mạnh mẽ hơn. Loài vật thản nhiên trước cảnh tối tăm, dông tố và thất tình; vì vậy chúng không bao giờ đau thần kinh hoặc bị vị ung, cũng không bao giờ hoá điên hết.
Đúng như Charles Kettering đã nói: "Khéo đặt vấn đề là đã giải quyết được một nửa". Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời. Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.
Giáp trạng tuyến, cái hạch điều hoà cơ thể của ta nầy, lúc ấy như nổi doá lên làm cho tim đập mạnh và toàn cơ thể hoạt động ồ ạt, sôi nổi như một cái lò than đúc thép mở tung các cửa cho hơi và không khí ùa vào. Hắn nói hắn có đủ tài liệu, bằng cớ về hành động bất lương của bọn tài xế của tôi và nếu tôi không chịu đút lót hắn sẽ tư những tài liệu đó sang Biện lý cuộc. Khi giải ngũ, ở Hải Quân về, tôi được rõ cảm tình của họ.
Chuyện đó xảy ra 18 năm trước. Bệnh của cô rất nguy hiểm thiệt đấy. Thứ thật, chẳng thà bắt tôi ăn thịt voi, thịt sấu chấm muối trong một không khí hoà thuận còn hơn là cho tôi ăn nem công chả phượng mà bắt phải nghe những lời la rầy của chị.
Người này thụt két lấy tiền đầu cơ. Bài Tựa này, cụ Nguyễn Hiến Lê viết từ năm 1951, lúc cụ dạy học ở Long Xuyên. Rồi lần lần tôi thất vọng đến nỗi khinh nghề và có ý giải nghệ.
"Tôi xin ngài giúp đỡ tôi một việc nhỏ. Nhiều khi họ còn mâu thuẫn với nhau là khác. Nhưng thời buổi khó khăn, vì ân nhân của tôi mất việc, không muôi tôi được nữa.