Nếu không, tôi sẽ luôn sống trong tâm trạng khổ sở, dằn vặt. Họ lặp đi lặp lại công việc từ ngày này sang ngày khác, từ năm này qua năm khác. Con đừng bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào nhé!
Dự định này rất tốt, nên tôi sẵn lòng giúp đỡ ông ấy. Ông Nana-naid cho ông một cái áo cũ và ông nhờ bà Swasti vá lại những chỗ rách rồi đem giặt giũ sạch sẽ, để chiều mai mặc vào mà đi bán bánh. Vợ tôi đau đớn và tủi nhục nên bỏ về nhà cha ruột cô ấy.
Từ đó giúp mọi người hiểu rõ vấn đề tài chính và cống hiến các kế sách cho những người ngày đêm trăn trở, suy tư về cách làm giàu. Hắn nói toạc ra rằng: Thời vận của con cũng đã đến khi con kiếm được việc làm.
Megiddo quả thật rất có lý khi bảo rằng, ông chủ sẽ đánh giá đúng mức kết quả công việc của những người nô lệ. - Đúng thế! – Mathon nói tiếp. Nhưng thật ra nếu chúng ta không chiến thắng được bản tính ù lì, trì trệ của bản thân, thì chúng ta không thể đạt được những thành công và trở nên giàu có.
Thấy thế, Arkad nói tiếp: Họ thường mang hàng từ nơi này sang nơi khác để bán. Chẳng bao lâu tôi đã thành công.
000 năm, những người Sumerite đã từng sống tại Babylon. Nếu tôi chỉ tìm được khách hàng ở hai nơi thì tôi phải cố gắng sao cho nơi thứ ba cũng được như thế, chứ không thể tự nhủ rẳng để đến sang năm mình sẽ bù vào. Sau khóa học, theo tôi nghĩ trước hết mỗi người nên vận dụng kiến thức này để xây dựng sự nghiệp giàu có cho mình, sau đó mới có thể dạy lại cho những người khác.
Trên đầu mọi người, nền trời xứ Babylon huyền hoặc những vì sao muôn màu lấp lánh. Có ai đề nghị vấn đề thảo luận khác không? Nghe những thông tin này, ông thật sự bị sốc và hiểu rằng mình vừa bị đánh bật ra khỏi những niềm hy vọng, những mơ ước ấp ủ bấy lâu và tiếp tục bị ném vào những trận bão tố của cuộc đời.
- Anh hãy làm ơn nói cho tôi biết đi, anh Godoso! Khi chúng ta tới Babylon, liệu chúng ta có bị bán vào trong những bức tường thành kia không? - Vậy sao! – Hadan Gula ngạc nhiên - Tạo sao ông cho rằng, họ chính là những con người của bốn mươi năm về trước mà không phải là người khác? – Nhưng tại sao những cảm giác thú vị như thế lại khiến anh trở thành một bức tượng buồn xo và ngồi bần thần như vậy?
Sau này tôi mới biết được, những tấm thảm ấy là do bà vợ của người chủ trang trại kia dệt nên. Ông ấy hứa quyết tâm sẽ làm theo những lời khuyên tốt đẹp của tôi. Ông nội của cháu đã nói với ông ngay lúc đó rằng, ông ấy sẽ nhanh chóng chuộc lại tự do và trở thành một người kinh doanh độc lập.
– Và số tiền đó cháu đã gửi cho ông Aggar, người thợ làm khiên, để ông ta mua đồng. Nhưng mặt khác, nó cũng mang lại nỗi lo sợ bị đánh mất hay b người khác lừa gạt. - Vâng! Con muốn lắm chứ, nhưng con không thể rời khỏi chỗ này được.