2- Giữ nụ cười trên môi 3- Xin nhớ rằng người ta cho cái tên của người ta là một âm thanh êm đềm nhất, quan trọng nhất trong các âm thanh. Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đã làm phiền ông. Thiệt vậy, trong gần một phần tư thế kỷ, bà Lincoln rút dần mạch sống của đời ông bằng cách khích bác, gây lộn, giày vò, đay nghiến ông.
"Dẫn dụ cho kẻ đối thủ của bạn đáp "Phải" ngay từ đầu câu chuyện". Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. Trong bữa tiệc đó, có mười hai ông khách nữa mà tôi như không biết có ai hết: tôi phạm hết thảy những điều mà thường thức về xã giao để nghe trong mấy giờ đồng hồ nhà thực vật học của tôi.
Ai cấm các bạn bắt chước các nhà thông thái? Nếu bạn sẵn sàng nhận rằng bạn có thể lầm được thì khỏi lo gì hết. Sâu ăn hết bông hồng của tôi. Tôi lại thăm ông Doe, người mướn nhà và nói với ông ta: "Ông Doe, tôi đã nhận được thư của ông cho biết ông sẽ dọn đi, nhưng thiệt tình tôi không tin rằng ông sẽ đi thật.
Khi một con chó hơi tấn tới một chút, anh vuốt ve nó, khen nó, thưởng nó thịt; nói tóm lại, trọng thị sự thành công của nó. Gió khoe gió mạnh, mặt trời khoe mặt trời mạnh. "Bài diễn văn của anh thiệt hay; đáng khen lắm; không ai làm hơn được.
Có đủ bảo vật mà không dùng tới". Nhưng nghĩ tới điều đó làm quái gì? rồi việc đó nữa không.
Bí quyết của họ ư? Chính bà Samrosch cho ta biết bí quyết như sau này: ''Trước khi cưới, sự lựa chọn kỹ càng bạn trăm năm là một điều quan trọng nhất. Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó. Nhưng các em nên dẹp những lá khô này đi, cho nó khỏi bén cháy.
Như vậy có lầm lỡ một chút cũng không sao. Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Nhưng trong những tiểu tiết đó, ta phải giữ một thái độ phong nhã thì mới có hạnh phúc trong gia đình được.
Kẻ thù dữ tợn nhất về chính trị của Disraeli là Gladstone. Hội đồng quản trị hãng xe hơi xem xét kỹ các mẫu hàng rồi mời các người thay mặt đó lại một lần cuối cùng để bênh vực thứ hàng của họ. Gió nói: "Tôi sẽ làm cho anh thấy rằng tôi mạnh hơn anh.
Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". Một hôm, tới một sở thông tin, tôi hỏi một thầy ký chuyên môn tiếp khách, chỉ cho tôi phòng làm việc của bạn tôi, ông Henri Souvaine. Sau bữa, nhà kỹ nghệ nói: "Thôi nói về việc ông đi.
Lần này thì ''bị" rồi. Công ty sợ làm phật ý ông vì ông rất cần cho công ty mà lại dễ hờn vô cùng. Phải, phòng này đẹp thật.