Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Tay tiếp tục thả giấy vào. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật.
Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Đặc biệt là trong những người tài. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.
Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.
Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Những hình ảnh đã nguội. Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi.
Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.