Thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương. Năm nay, Joe đã 42 tuổi còn người em nhỏ nhất cũng đã 21 tuổi. Trên đường về nhà, anh rất buồn vì đó là sức lao động của cả 1 tháng làm việc.
Và hạnh phúc mà chúng ta từng cảm nhận không chỉ là khái niệm ước muốn đơn thuần hay là sự thành đạt mà là một tổng thể hài hoà của tình cảm con người, tình yêu, các mối quan hệ, nội tâm và cách nhìn. Dù đã kể câu chuyện này không biết bao nhiêu lần với nhiều người, nhưng cứ mỗi lần nhắc đến ông lại cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc. Cuối cùng 12 người từ khắp nơi - trong đó có một cảnh sát, một luật sư, một kỹ sư, một quản gia - đã cùng nhau mỗi người làm một phần của một kệ sách gửi tặng ông.
Mỗi lần nghe mẹ nói như thế, lòng Mary lại như lửa đốt. Và mọi người dần dần có khuynh hướng đề cao những mối quan hệ giữa các đồng nghiệp trong công ty mà càng lúc càng cảm thấy chán ngán cuộc sống gia đình bận rộn và đầy áp lực. Mary giải thích cho mẹ hiểu rằng những lời của mẹ đã khiến cô cảm thấy buồn như thế nào, và mẹ cô phân trần rằng thật sự bà chẳng hề có ý gì cả.
Điều đó đôi khi lại tạo nên một dạng nguy hiểm khác. Thế nhưng vào cuối buổi tiệc, ông buồn rầu tâm sự với những người bạn của mình: "năm tôi 23 tuổi, tôi đã nghĩ sau này mình phải là tổng thống Mỹ, vậy mà bây giờ…" Theo các chuyên gia, khoảng không gian trước đây thường dùng làm phòng khách thì nay lại thường được ưu tiên sử dụng một phần để xây hiên nhà.
Thứ nhất, mọi người cho rằng ông là một người tự mãn, khó chịu và ông không xứng đáng để họ đặt hết niềm tin. Lỗi lầm là chuyện quá khứ, làm thế nào để khắc phục lỗi lầm mới là chuyện đáng quan tâm. Rồi bạn sẽ thấy tinh thần ấy được phản chiếu cho chính bạn.
Vợ Arthur hỏi rằng liệu anh có cần thiết phải làm việc nhiều đến thế không? Rằng họ có cần thêm nhiều tiền nữa không? Rằng anh có cần thăng tiến hơn không? … Những câu hỏi đó đã khiến Arthur nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình một cách nghiêm túc - một điều anh chưa bao giờ làm khi còn miệt mài với công việc - và anh chợt nhận ra rằng những thành quả đạt được dường như là quá nhiều so với những gì anh thực sự cần đến, và điều quý giá nhất chính là cơ hội được gắn bó lại với gia đình. Đôi khi họ còn thi vị hoá nỗi buồn, hay nói một cách khác, họ không dám dũng cảm từ bỏ nỗi đau mà muốn mang theo nó suốt đời với những lý giải mà theo họ là có lý. Emily là một nhà văn đầy tâm huyết và cô luôn viết mọi thứ cần thiết ra giấy.
Bên cạnh đó theo luật nhân quả - mà gần đây khoa học đã chứng minh được - giúp người ắt có ngày người sẽ giúp ta. Hầu như tất cả cư dân tại miền nam Indiana đều là cổ động viên trung thành của đội bóng rổ trường Đại học Indiana. Có những lúc chúng ta cần phải tự động viên, "tự lên dây cót" cho mình, tức là phải tự gây dựng cho bản thân một niềm tin mạnh mẽ và vững vàng.
Đó gần như là một hình phạt chung thân mà thôi. Ông nói rằng: "Tôi chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái và hạnh phúc như bây giờ. Các nhà nghiên cứu đã tiến hành xem xét trên 100 nhân tố mang lại hạnh phúc của hơn 8000 người trưởng thành, trong số các yếu tố gây tác động tiêu cực, việc không tự tin và so sánh khập khiễng dẫn đến sự không hài lòng giảm khả năng cảm nhận hạnh phúc rất nhiều.
Bạn muốn trở thành người như thế nào, một người luôn dậm chân tại chỗ - tức là ngày càng giảm sút so với thời đại hay là một con người có thể tiếp cận những công việc đang ngày càng được xem trọng trong xã hội? Một người cứ lặp đi lặp lại một câu chuyện cùng với từng ấy nhân vật hay một người có hàng loạt những lựa chọn nhờ vào khả năng tưởng tưởng đến vô hạn? Một người không thể nhớ một câu chuyện sau 10 phút, hay một người có thể mang câu chuyện ấy theo suốt đời? Bạn muốn là người nào hơn, một người luôn dùng thời gian rảnh của mình ngồi trước ti vi, phim ảnh, tán gẫu - ngày nào cũng như ngày nấy hay một người biết dùng thời gian rảnh của mình cho việc trau dồi kiến thức, học hỏi và đọc sách? Vài người trong số họ được giới thiệu với người khác để cùng nhau chia sẻ hoàn cảnh, số còn lại được để tự giải quyết vấn đề của mình. Nhưng rồi họ vẫn quay về nơi họ bắt đầu hoài nghi.
Họ luôn so sánh nhà cửa, loại xe, cách sống… của nhau và cố làm sao để hơn người khác. Lời qua tiếng lại cho đến lúc sự căng thẳng làm họ quên hẳn tình ruột thịt giữa 2 người. Tuy nhiên, niềm tin và thái độ của người đó lại quyết định tất cả.