Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Và có một cái đầu luẩn quẩn. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Thấy mặt mình mát lạnh. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. Khi bạn rời bàn, bỏ bút.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Vận động điên cuồng và đầy khao khát. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.
Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn.
Để chờ một sự thật tươi đẹp. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ.
18 tuổi là được tự do. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.