Ngọc 2K

Chị tuy hơi già nhưng rất nhiều kinh nghiệm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.

    Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Đừng nhầm bạn với tôi. Và ông vội ngoảnh đi.

    Tôi không muốn đi đâu cả. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.

    Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.

    Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.

    Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?

    Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.

    Cũng thành thói quen rồi. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.

    Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.

    Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap