Chỉ có mỗi một cách thắng trong một cuộc tranh biện, là tránh nó đi. Cô làm tôi hoàn toàn thất vọng. Một người, trong ba năm làm việc chung một phòng với nhà kinh tế học trứ danh Owen D.
Nếu người chồng nào cũng đỗi đãi với vợ cách đó thì đâu có nhiều vụ ly dị như vậy? Bạn có muốn biết làm sao cho một người đàn bà mê bạn không? Cái đó mới tài! Không phải bí quyết của tôi đâu, mà của bà Dorothy Dix. Khí giới đó chắc chắn có hiệu quả hơn hết cũng như nọc rắn hổ vậy, không ai thoát khỏi chết. Chỉ có một người đại tài mới giữ vững được địa vị đó".
Trong nhiều trường hợp, một bài như vậy cần lắm. Để tỏ ra mình là một người quan trọng, ông ta lại còn khuyên nên quản lý xí nghiệp ra sao. Thần tự thấy xấu hổ, vì chẳng biết chút chi về hóa học và vật lý học, không thể phân tích được một vấn đề giản dị nhất của khoa học.
Thầy ấy ngửng đầu lên hơi ngạc nhiên, nét mặt tươi cười và nhũn nhặn trả lời: "Bây giờ nó đã kém trước rồi". Những bạn này phải thành thực nói cho người đó biết có chỗ nào đáng ưa, chỗ nào đáng ghét. Ông xử trí khéo léo như vầy; ông khen lớn:
Hay là ông lại hỏi ông Livingston Longfellow xem sao? Chắc ông biết ông ấy có một cuốn phim tuyệt đẹp về những cuộc săn bắn lớn ở ấn Độ. Vậy bạn có lý hay vô lý rốt cuộc cũng vậy! Nhưng anh dằn lòng, không mạt sát lại những kẻ đã xử tội anh, mà nói:
Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Chị đó dâng ông một miếng bánh mì bột bắp. Năm ngoái, tôi đã khuyên các ông giám đốc của công ty tôi rằng cách hiệu nghiệm nhất để tăng số hàng bán lẻ là mở một cuộc tuyên truyền kịch liệt suốt một năm để bán trực tiếp, và phí tổn cuộc vận động đó do công ty sản xuất chịu hết.
Vừa nói, tôi vừa viết hai điều hại đó trong cột "Hại", rồi đưa tờ giấy cho ông ta và nói: "Xin ông cân nhắc kỹ lưỡng lợi và hại đi, rồi cho tôi biết ông quyết định ra sao". Sau khi được nghe lời khen rồi, ta thấy những lời trách không khó chịu lắm. Tổng thống Théodore Roosevelt thu được nhân tâm một cách lạ lùng cũng nhờ bí quyết đó.
Nhưng nghĩ tới điều đó làm quái gì? Ban đầu, mỗi khi tôi thấy một đám thanh niên đốt lửa cắm trại, tôi vội chạy lại, lo sợ cho những cây quý của tôi. hứa mùa sau sẽ đặt làm hai cái máy như vậy nữa.
Xin bạn lấy kéo cắt những hàng tôi chép lại sau này, rồi dán vô trong nón hoặc trong gương, ở nơi nào mà mỗi buổi sáng, khi rửa mặt, bạn trông thấy liền. Một người học trò của tôi Albert B. Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?".
Đó, một bà cụ bệnh tật, đội nặng cả một thế kỷ trên mái tóc bạc phơ, trí nhớ thì lu mờ mau đến nỗi chính con gái cụ mà cụ không nhận ra được nữa, vậy mà còn chú ý đến chiếc áo như vậy đó! Mấy khách hàng khác cũng vậy, trừ một người nhất định không trả một đồng nào hết. Từ đời thái cổ, loài hoa vẫn được dùng để tỏ lòng yêu đương.