Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Và ông vội ngoảnh đi. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng.
Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.
Bà già vục đầu vào thùng rác. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác.
Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm.
Có thể cháu học đêm qua. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.
Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Tôi vẫn không nói lời nào… Có lí do cũng không khóc.