Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Chẳng có cái gì đập. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Tôi muốn thi xong được để yên. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Để không khóc, phải cười thôi. Trẻ con hay người lớn.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.
Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).