Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.
Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Yêu say đắm là chơi. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.
Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.
Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Anh đang hạnh phúc. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.
Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.