Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.
Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Nhưng nước mắt không nghe tôi. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Con mèo lại sán vào tôi.
Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Một kẻ lạc loài vô cảm. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế?
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Nên cứ phải từ từ từ từ. Đến chỗ học không phải để học.
Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Lại về nhà bác ôn thi. Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình.