Ngọc 2K

Phang con bồ của thằng bạn thân

  • #1
  • #2
  • #3
  • Điều đó thì chắc chắn. Nhưng cảnh ngộ của ta khác: ta sống một đời tầm thường quá. Phương pháp đó được Y-Pha-nho dùng trong những buồng tra tấn và Hitler dùng trong các trại giam.

    Tôi xin đơn cử truyện một người bán sách thất vọng, ông John R. Không bao giờ được ngủ trọn đêm mà ông thọ 81 tuổi. Nếu Einstein tự nhận rằng 100 lần thì 99 lần lầm lẫn, có lẽ ta có ít nhất cũng phải lầm 80 lần.

    Lần đầu, đứa con gái cưng của ông, mới năm tuổi, thình lình chết. Nếu không làm sao cho tài chánh khá hơn được thì thôi, cũng cứ vui vẻ đi, đừng đầy đoạ tấm thân mà uất ức về một tình cảnh không thể thay đổi được Những cây trong rừng phương Bắc khôn hơn.

    Tại sao? Tại "lão Andrew đã cho những hội thiện 365 triệu mỹ kim mà chỉ thí cho bà con được mỗi một triệu bần tiện đó thôi" như lời y nói vậy. Ông muốn nói: Một khi đã quyết định xác danh sau khi xem xét kỹ lưỡng các sự kiện rồi, thì hành động ngay đi. Đừng để vợ con lãnh hết một lần số tiền bảo hiểm nhân mạng của bạn.

    À mà biết đâu được? Bác sĩ Alexis Carrel muốn nói cả tới bạn đó không chừng! Thật không còn cái gì. Phần đông họ để giấy má trên bàn, hàng tuần không ngó tới.

    Nhưng biết lợi dụng những thất thế mới là điều cần thiết. Anh bị ung thư trong ruột. Tôi hiểu thế và tôi khốn khổ lắm.

    Hadfield, viết câu này trong cuốn Tâm lý của uy quyền: "Cảm tưởng mệt nhọc của ta phần lớn do tinh thần mà có. Người nhà tôi thu xếp cho tôi được rảnh tối thứ bảy, vì biết tôi bỏ ra một phần buổi tối để tự xét mình, soát lại và tự phê bình hành vi trong tuần lễ. Sau cùng một buổi tối khốn đốn kia, tôi lết về phòng ngủ, bụng nghĩ về lần này chót đây.

    Mà những dưỡng đường, những nhà thương điên cũng sẽ khỏi phải chật ních hạng bệnh nhân bị bạo lực và ưu phiền trừng phạt. Ngày vinh quang của ta là ngày hôm nay. Thiệt thì đó là đánh cá, một lối đánhh cá khoa học, lấy luật trung bình là nền tảng vậy.

    Tuy nhiên chiếc tàu hộ tống không hay chi hết, vẫn tiến tới. Tôi dùng hết cả tâm lực trong công việc của tôi. Ông tin chắc thế nào cũng chết trong phòng và xác sẽ vùi sâu dưới tuyết.

    Và biết đâu, vì bà thấy trong người thư thái trở lại, những nét nhăn ấy chẳng biến lúc nào không hay? "Hồi ấy tôi cho những nỗi ưu tư đó vĩ đại vô cùng! Nhưng bây giờ, trong lúc thuỷ lôi của quân giặc vô tình muốn mời tôi xuống chơi thuỷ phủ, tôi thấy nó vô nghĩa làm sao! Tôi tự hứa "Chuyến này mà thoát chết, còn được trông thấy mặt vợ con thì quyết không bao giờ thèm lo một điều gì nữa. Ta nên nhớ rằng một bắp thịt căng thẳng là một bắp thịt làm việc.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap