Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.
Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại.
Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.
Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. What Ive felt what Ive known never shine through what I know Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a.
Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời.
Bạn có hai giọng chính. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.
Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…