Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.
Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…
Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay.
Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Cái nồi inox đen sì.
Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Viết thế đủ chưa nhỉ. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Những thứ đáng ghét nhất.
Để người ta phải nể. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.