Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Như một người đồng sở hữu biết điều.
Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Tôi muốn gặp ông cụ. Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.
Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.
- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Phải tập trung vào học. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.
Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Và một số lí do khác…
Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.
Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Nhưng họ không cũ lắm. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.