Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Có ai mất xe lại thế không.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Nên bạn bỏ qua như không.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc.
Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi.
Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác.
Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.