Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.
Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Ta cũng được đi câu. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.
Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. - Ông còn lo xa hơn tôi. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Họ ngắm nhau hồi lâu. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.