Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi. Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề.
Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.
Hạn chế ra ngoài nữa. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.
Dù lúc đó chả nghĩ gì. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Bác là bác rất không hài lòng.
Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay.
Không gì tự nhiên mất đi. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.