Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Tôi viết theo ông ta.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Cái này họ cũng nhầm. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Thế thì anh không dám. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.
Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.