Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua.
Hắn phải lừa phỉnh mình. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Để không khóc, phải cười thôi. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Làm gì có lí do gì mà khóc. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.
Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Nó như bộ mặt cái giấc mơ.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.
What Ive felt what Ive known never shine through what I know Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.
Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.