Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.
Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Không ngủ cũng phải nằm. Chưa có gì để không thích.
Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.
Ta không thích nổi cáu. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.
Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Dù biết là tạm thời thôi.
Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.