Sao lại xé sách hở con. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.
có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.
Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.
Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình. Con mèo lại sán vào tôi. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Trước đây, bạn từng rất khỏe. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.
Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính.