Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Và dễ sống hơn một chút. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Không được đâu cậu ơi. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Ta chờ ai đó đến hỏi ta.
Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Nhà văn quì bên giường vợ. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Đúng mà cũng không đúng. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.
Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.