Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Rồi chúng tôi vào phòng tập.
Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.
- Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Mọi người còn lo cho bác nữa. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Chính trị là một cuộc chiến. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề.
Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.
Chúng tôi đã chết rồi. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Trinh sát phán đoán: Người quen.
Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Bạn ghét sự đợi chờ. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu.
Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng.
Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).