Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Có ai mất xe lại thế không. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Chẳng có gì đáng bực cả. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Tối, bạn đèo bác vào viện. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).
Hôm sau đi thi thấy bình thường. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay:
Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Sai là vô trách nhiệm. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ. Và cũng thật dễ hiểu.
Đến lượt máy treo ngược người. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông.