Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Những hình ảnh đã nguội.
Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút.
Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Cá với bác gái xem đội nào thắng.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Ông bảo: Em nói tiếp đi.
Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Cuốn sách thì vớ vẩn.
Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.
Làm một bài thơ dở để được khen. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Tôi ủng hộ cái đúng. Đúng mà cũng không đúng. Nhưng ta không cho nàng nói.