What Ive felt what Ive known never shine through what I know Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.
Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Viết là một lao động kỳ diệu.
Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Mẹ, tôi và một người quen.
Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.
Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Nước mắt tôi lại rơi.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Tôi chả thấy thú vị gì cả.