Lúc 3 tuổi, cha ông qua đời. Và chỉ giữa tháng 9 năm 1991 đến tháng 8 năm 1994 đã có đến 236 hịc sinh tự tử hoặc có ý định tự tử. Sau đó, tôi nghe tin có một trường trung học mới được thành lập ở Kuala Lumpur tên là Trường trung học Tunku Abdul Rahman, được đặt tên theo vị thủ tướng đầu tiên của Malaysia.
Tôi mong rằng quyển sách này sẽ khởi xướng một quan điểm khác về sự thất bại và trả lại giá trị thật sự cho nó để xóa sạch sự khiếp sợ thất bại còn đang lởn vởn trong tâm trí chúng ta. Nhưng ông gặp hết thất bại này đến thất bại khác trong các dự án kinh doanh của mình. Cha anh đến để yêu cầu anh rời khỏi căn nhà hương hỏa mà bà để lại cho anh đúng vào đêm giao thừa.
Lúc đó,một tờ báo đã đặt cho ông biệt hiệu :"Người ngu dốt" Bên cạnh họ tên của mỗi người có ghi rõ công việc hay thành tựu vĩ đaih mà họ đạt được. Nếu thiếu một trong hai yếu tố này, cầu vồng sẽ biến mất.
Ta có thể tóm tắt quan điểm này bằng một phát biểu của Vincent Lombardi (một huấn luyện viên của Mỹ): Trước hết, bà đến một lâu đài, gõ cửa và hỏi: “ Tôi đang tìm một ngôi nhà chưa biết đến đai khổ bao giờ. Bà rất vui mừng vì giờ đây số mệnh đã trả lại cho bà một bé trai sau cái chết của cô con gái.
Từ đó về sau, “cậu bé thị trưởng” dồn hết tâm trí vào cuộc vận động tranh cử Tổng thống. Bức ảnh được tác giả chụp vào ngày Thống nhất lãnh thổ ,01/02/1997 Về điểm này, tôi muốn chia sẻ cùng bạn rằng, mọt kết quả có thể đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau mà ta đã “gieo” trồng trong những lần khác nhau trong đời.
Điện nước bị cắt, các nhân viên không được trả lương đã 3 tháng và một chồng hóa đơn đang chờ bà thanh toán. Ngược lại, mẹ tôi là người phụ nữ dịu dàng và giản dị nhất mà ai cũng phải mơ ước. Điểm khác nhau chỉ là một con ốc đã biến đổi âm thanh thành tiếng nói.
Bạn không thể chơi trong điều kiện an toàn và mong đợi thời cơ sẽ đến với mình. Tôi đã đồng ý và từ tháng 10/1985 đến 1988, chúng tôi đã cùng nhau gây dựng công ty thành một trong những ngôi sao tỏa sáng ở Malaysia. Trong 1 chiến dịch tranh cử ,ông bị 1 nhóm lính đánh thuê săn đuổi và như có phép lạ ,ông đã thoát chết.
Và cuối cùng hầu như chỉ 6 tháng sau thì cô bạn giá của tôi đã rời bỏ tôi. "Thất bại duy nhất trong cuộc đời một người là đã sống mà không học hỏi ". ( Đây là một tục lệ ở Ấn Độ trong đám cưới, đàng gái phải cho quà hoặc tiền của để đàng trai tổ chức đám cưới).
“Mỗi kết quả đều có nguyên nhân, mọi việc sảy ra đều có lí do. Cuộc sống thật dễ chịu. Một số người đã thử vận may ở các nước khác và đã thành công.
Nhiều người có hiểu biết mơ hồ về tác động của những yếu tố này. Ông trở thành lãnh tụ của đảng Quốc đại và giành độc lập cho Ấn Độ bằng việc đấu tranh chông lại đế quốc Anh. “Giữ kin phiền muộn được coi là chìa khoa dẫn đến cơ hội tuyệt vời của chúng ta”