Đi đâu cũng vất vả. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Nhiều điểm rất giống tôi. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.
Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm.
Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.
Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Hôm qua tao nóng quá.