Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.
Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…
Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.
Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Này, mày bê cái kia cho chú. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.
Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Q của lí trí không tự an ủi được. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi.
Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu.
Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.