Ngọc 2K

Em nhân viên nghịch ngợm gạ xoạc anh quản lý ngây thơ khi đi công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.

    Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.

    Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.

    Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực.

    Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas.

    Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công.

    Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.

    Tôi tống vào thùng rác. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế.

    Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Tôi nhất quyết không đi. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi.

    Lần sau không thế nữa nhé. Từng trang, từng trang… Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap