Nếu chiến tranh không kết liễu ngay lúc đó thì chắc là tôi nguy rồi. Chuyện tôi vừa kể xảy ra đã lâu rồi. Bởi vậy tôi ngạc nhiên thấy ông đã 78 tuổi mà vẫn bình tĩnh, khỏe mạnh làm sao.
Tôi nghe bà kể lại chuyện ấy cả chục lần rồi. Phản ứng đó rất tự nhiên, không có chi kiểm sát được". Tôi cũng biết câu đó đúng: vậy mà hễ có kẻ nào vừa ngỏ lời chỉ trích tôi về những hành vi không thận trọng, thì tôi bật lên như cái lò xo, nhảy lại đả đảo ngay, mặc dầu tôi chưa hiểu chút xíu gì về những lời chỉ trích đó.
Khi nghe tôi hỏi gì nên khuyên những thanh niên Mỹ hăng hái muốn thành công, ông đáp: "Có, tự chiến đấu với họ mỗi buổi sáng. Từ đó ông tự vạch ra một con đường và nhất định theo đúng nó. Đi một khúc đường ngắn với bà vợ càu nhàu, có thể mệt hơn là sánh vai đi 20 cây số với một giai nhân mà mình thương yêu.
Rồi sau sáu tuần tôi đi làm lại. 466 trang để kể lại thuở sinh bình. Hiện nay nhiều người đóng trò khác lại rán bắt chước chị.
Thì cố nhiên rồi, phải không bạn? Vâng, Aristote từ xưa đã dạy ta vậy và cũng đã dùng cách ấy. Sau, ông Howell đề nghị với uỷ ban chỉ xem xét từng vần đề một, rồi quyết định ngay. Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt.
Thế là mặc dầu đau xót trong lòng, ông rán làm tròn bổn phận "gà trống nuôi con". Chuyện đó xảy ra 18 năm trước. Một tối, tôi vặn vô tuyến điện và nghe thấy một câu kỳ cục.
(Bạn cho tôi nói quá ư? Xin bạn cứ hỏi vị y sĩ thường chữa cho bạn thì biết). Tôi không tự chủ được tư tưởng. Phó cho trời, tới đâu hay tới đó".
Chị ta không muốn chúng "vào đời với một món nợ ở trên đầu". Bây giờ tôi nhắm mắt lại mà còn thấy và nghe được chiếc toa xe ấy chạy. Mahlstedt nói vậy khi ông bị vùi xuống huyệt.
Cả những vấn vương trên ngai vàng cũng cần phải biết tự chủ mới theo được đúng. Tôi còn nhớ vài lời tự chỉ trích mà tôi đã xếp trong tập ấy khoảng 15 năm trước. Ông già quạ quọ Thomas Carlyle nghe câu đó, liền nói mỉa: "Thì tất nhiên mụ ấy phải đành vậy"! Phải, bạn và tôi, chúng ta cũng phải nhận số phận của ta vậy chứ sao!
hãy coi những con số". Trong nhiều hãng, có những nhân viên chuyên môn mua đồ cách nào lợi nhất cho hãng. Tôi tự nghĩ: "Một cái ý giản dị và chắc chắn như vậy, tại sao cả ngàn người háo danh chưa nghĩ tới.