Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ.
Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả.
Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ.
Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.
(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Rất nhiều người quen đến thăm.
À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.