Cách di chuyển như vậy chứng tỏ sự vững tin. “Sự thật là thứ đầu tiên bị đánh mất trong lời nói lịch thiệp. Câu trả lời của anh ta có vẻ không thật sự thuyết phục và bạn muốn biết chắc chắn.
Ngay trước câu mệnh lệnh chèn một quãng nghỉ ngắn. Tuy nhiên, nếu có ai đó khác phát hiện ra thì sẽ là quá muộn. Cho dù đó là vấn đề công việc hay cá nhân – từ các cuộc trò chuyện ngẫu nhiên đến những cuộc đàm phán có chiều sâu các kỹ thuật bạn học được đều sẽ thay đổi hẳn cách bạn liên hệ với thế giới bên ngoài.
Bạn gợi ý bộ phim Lost in Paradise (Mất tích trên thiên đường) nhưng người bạn lại không muốn xem phim ấy và đưa ra bằng chứng rằng một đồng nghiệp đã xem và không thích nó. “Con biết hết mọi chuyện về tay thám tử. Có lẽ anh bị đối xử bất công hoặc còn thiếu sót gì đó.
Khi bạn phớt lờ một người, bạn thường không nhìn người đó. Tuy nhiên, sự dửng dưng của họ nhanh chóng nhường chỗ cho mối lo lắng, vì lúc này họ đang gặp phải vấn đề khác quan trọng hơn. Henry còn mang theo một chiếc thùng to có quai xách.
” Nếu bạn không thu được gì, hãy tiếp tục nhắc lại đúng câu này với người thứ hai. Và cái gì đó lại thường là sự thật. Người đó đang tìm cách đạt được vài mục đích.
Câu hỏi: “Thật nực cười khi có người không chung thủy nhưng lại mong rằng sẽ không bị phát giác. Một cái gật đầu máy móc mà không có trọng tâm là một cử động có ý thức. Sao chép lộ liễu những cử chỉ của người khác lại không có tác dụng.
Trong phương án này, bạn đưa thêm một sự thật và đề nghị người đó cho ý kiến. Người đó có thể bắt đầu nói chung chung hoặc thay đổi hoàn toàn chủ đề. Một mặt hàng được giảm từ 500 đô la xuống còn 200 đô la có vẻ là một món hời hơn so với mặt hàng bán đúng giá 150 đô la.
Em sẽ không đời nào tìm cách qua mặt sếp. Một số ví dụ khái quát về những trạng thái này là như sau: ” Thường chúng ta không dừng lại để tự hỏi mình: “Việc này có ý nghĩa không nhỉ?” Quả thật, phải “đi một ngày đàng” bạn mới có thể “học một sàng khôn.
Nói một cách đơn giản, hiếm đồng nghĩa với tốt. Giọng nói hoặc cơ thể run: Bàn tay người đó có thể hơi run. Với những người trong cửa hàng, người bán hàng cũng như chủ cửa hàng, ông là một kẻ bán rong.
Với kỹ thuật này, bạn kèm theo một mệnh lệnh mà bạn sẵn sàng quan sát. “Sao cơ? Các anh bán cho tôi một chiếc máy thiếu chi tiết à? Tôi đã lẵng phí hai tiếng cố gắng làm cho thứ này hoạt động đấy. Chúng được vạch ra nhằm làm cho người đó thú nhận sự thật.