Thế thì tại sao lại nằng nặc đòi giải quyết những vấn đề về tương lai, để làm phai mờ cái đẹp của hiện tại? Tương lai còn bị bao phủ trong những biến dịch không ngừng, những biến dịch mà không ai đoán trước được kia mà! Quy tắc 3: Ghi hết những lỗi lầm điên khùng của mình và tự chỉ trích. "Lớn lên, tôi kết hôn với một người chồng cao niên.
Bà bèn hỏi người chủ có muốn mua bánh của bà làm không. Ta nên nhớ rằng lòng biết ơn là một đức tính cần phải được bồi dưỡng; vậy muốn cho con cái ta có đức tính ấy, chúng ta phải làm gương cho chúng. Khi về tơí Mỹ tôi cân thêm 4,5 kí lô.
Vậy mà nó không tát. Một cách thần hiệu để giải quyết những vấn đề rắc rối Hoàn toàn là thuyết pháp.
Khi Charlie Chaplin mới đóng phim, viên giám đốc hãng phim muốn chàng bắt chước một vai hề người Đức nổi danhh. Bà đã mất hẳn bình tĩnh trong tâm hồn và như thế là trả giá rất đắt nỗi oán giận ấp ủ hoài trong lòng vậy. Có thiệt tôn giáo mang lại cho ta sự bình tĩnh và can đảm không? Tôi xin nhường giáo sư William James đáp: "Mặt biển động sóng như đáy biển vẫn im lặng.
Bà đưa ra một chiếc bánh làm mẫu. Một năm sau, tôi tái đấu với Tunney. Tôi không bao giờ quên đêm đó, cách đây ít năm, khi ông Marcon J.
Chúng tôi đi thăm khu vườn của John D. Khi tôi nghĩ vậy, tôi thấy trước kia tôi ngu quá. Cho nên tôi thích cuốn How to stop worring mà chúng tôi dịch là Quẳng gánh lo đi hơn.
Năng lực xuất ra để làm việc này trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ, có thể dùng để nhắc hai mươi tấn than đá lên cao 90 phân. Chương trình ấy và sự quyết ý thi thành cho kỳ được, đã giúp ông nổi danh, đã thúc giục ông tiếp tục viết trong chín năm ròng rã. 000 Mỹ kim không, mà được nghe lời nói ấy, thiệt nó nhẹ người làm sao!
ngày và đêm trên đầu y. Đoạn, ông lại hỏi: "Ai đã thấy xẻ mạt cưa?". Nguyên tôi làm thủ quỹ một công ty bán trái cây ở Nữu Ước.
Đáng lẽ tôi hét lo; nhưng trái lại, lo lắng là một thói quen, mà tôi có thói tệ hại ấy. Đừng ưu phiền nữa mà kiếm việc gì làm cho khuây khoả đi". Ý ông muốn nói gì vậy? Vài tháng trước buổi diễn thuyết ở Yale, ông đã đáp một chiếc tàu biển lớn, vượt Đại Tây Dương.
Bất kỳ một luật sư hay một chủ ngân hàng nào cũng có thể kể hàng chục gia đình, trong đó chồng ki cóp suốt đời, hy sinh mọi thứ, không dám ăn, mặc, để tiền lại cho vợ goá, con côi mà rồi gia tài tán tận. Ông nói: "Còn trẻ, tôi giúp việc Công ty luyện kim Buffal ở Nữu Ước. Tôi có cảm tưởng sắp bị thần kinh suy loạn".