Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.
Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Mọi người bảo bạn hiền lành. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả.
Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Con nó thì sinh ra trong đó.
Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.