Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt).
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.
Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Chẳng ai thua thiệt cả.
Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.
Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.
Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình.
Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế.