Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay:
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.
Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Và rồi họ thả xe tôi ra. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.
Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Họ ngắm nhau hồi lâu. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.
Và cô bạn ấy phá lên cười. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau.
Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Khoảng cách vô hình. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.